明河篇

宋代 陆游
明河八月转分明,炯如素练西南倾。 年年岁岁见河汉,坊坊曲曲闻碪声。 良人万里事征行,碪声中有玉关情。 遥知铁衣冷如水,指点明河白发生。 碛中草死骆驼鸣,万里却望长安城。 儿生总角爷未见,归心顿觉封侯轻。 汉家自古有夷狄,付与穷荒何足惜;只愿天狼无光太白低,还家为妇说安西。
míng yuè zhuǎn fēn míng   jiǒng liàn 西 nán qīng
nián nián suì suì jiàn hàn   fāng fāng wén zhēn shēng
liáng rén wàn shì zhēng xíng   zhēn shēng zhōng yǒu guān qíng
yáo zhī tiě lěng shuǐ   zhǐ diǎn míng bái shēng
zhōng cǎo luò tuó míng   wàn què wàng cháng ān chéng
ér shēng zǒng jiǎo wèi jiàn   guī xīn dùn jué fēng hóu qīng
hàn jiā yǒu   qióng huāng   zhǐ yuàn tiān láng guāng tài bái   huán jiā wèi shuō ān 西