明河篇

宋代 陸游
明河八月轉分明,炯如素練西南傾。 年年歲歲見河漢,坊坊曲曲聞碪聲。 良人萬里事征行,碪聲中有玉關情。 遙知鐵衣冷如水,指點明河白髮生。 磧中草死駱駝鳴,萬里卻望長安城。 兒生總角爺未見,歸心頓覺封侯輕。 漢家自古有夷狄,付與窮荒何足惜;只願天狼無光太白低,還家為婦說安西。
míng yuè zhuǎn fēn míng   jiǒng liàn 西 nán qīng
nián nián suì suì jiàn hàn   fāng fāng wén zhēn shēng
liáng rén wàn shì zhēng xíng   zhēn shēng zhōng yǒu guān qíng
yáo zhī tiě lěng shuǐ   zhǐ diǎn míng bái shēng
zhōng cǎo luò tuó míng   wàn què wàng cháng ān chéng
ér shēng zǒng jiǎo wèi jiàn   guī xīn dùn jué fēng hóu qīng
hàn jiā yǒu   qióng huāng   zhǐ yuàn tiān láng guāng tài bái   huán jiā wèi shuō ān 西