明妃曲

宋代 李纲
昭君自恃颜如花,肯赂画史丹青加。十年望幸不得见,一日远嫁来天涯。 辞宫脉脉洒红泪,出塞漠漠惊黄沙。宁辞玉质配夷虏,但恨拙谋羞汉家。 穹庐腥膻厌酥酪,曲调幽怨传琵琶。汉宫美女不知数,骨委黄土纷如麻。 当时失意虽可恨,犹得千古诗人誇。
zhāo jūn shì yán huā   kěn huà shǐ dān qīng jiā shí nián wàng xìng jiàn   yuǎn jià lái tiān    
gōng hóng lèi   chū sài jīng huáng shā níng zhì pèi dàn   hèn zhuō móu xiū hàn jiā    
qióng xīng shān yàn lào   diào yōu yuàn chuán pa hàn gōng měi zhī shù   wěi huáng fēn    
dāng shí shī suī hèn   yóu qiān shī rén kuā