明妃曲

宋代 李綱
昭君自恃顏如花,肯賂畫史丹青加。十年望幸不得見,一日遠嫁來天涯。 辭宮脈脈灑紅淚,出塞漠漠驚黃沙。寧辭玉質配夷虜,但恨拙謀羞漢家。 穹廬腥膻厭酥酪,曲調幽怨傳琵琶。漢宮美女不知數,骨委黃土紛如麻。 當時失意雖可恨,猶得千古詩人誇。
zhāo jūn shì yán huā   kěn huà shǐ dān qīng jiā shí nián wàng xìng jiàn   yuǎn jià lái tiān    
gōng hóng lèi   chū sài jīng huáng shā níng zhì pèi dàn   hèn zhuō móu xiū hàn jiā    
qióng xīng shān yàn lào   diào 調 yōu yuàn chuán pa hàn gōng měi zhī shù   wěi huáng fēn    
dāng shí shī suī hèn   yóu qiān shī rén kuā