明妃曲

元代 刘因
初闻丹青写明眸,明妃私喜六宫羞。再闻北使选绝色,六宫无虑明妃愁。 妾身只有愁可必,万里今从汉宫出。悔不别君未识时,免使君心怜玉质。 君心有忧在远方,但恨妾身是女郎。飞鸿不解琵琶语,祇带离愁归故乡。 故乡休嗟妾薄命,此身虽死君恩重。来时无数后宫花,明日飘零成底用。 宫花无用妾如何?传去哀弦幽思多。君王要听新声谱,为谱高皇猛士歌。
chū wén dān qīng xiě míng móu   míng fēi liù gōng xiū zài wén běi shǐ 使 xuǎn jué   liù gōng míng fēi chóu
qiè shēn zhǐ yǒu chóu   wàn jīn cóng hàn gōng chū huǐ bié jūn wèi shí shí   miǎn shǐ 使 jūn xīn lián zhì
jūn xīn yǒu yōu zài yuǎn fāng   dàn hèn qiè shēn shì láng fēi hóng 鸿 jiě pa   dài chóu guī xiāng
xiāng xiū jiē qiè mìng   shēn suī jūn ēn zhòng lái shí shù hòu gōng huā   míng piāo líng chéng yòng
gōng huā yòng qiè   chuán āi xián yōu duō jūn wáng yào tīng xīn shēng   wèi gāo huáng měng shì