明发白沙滩闻布榖有感

宋代 杨万里
提壶劝我饮,杜鹃劝我归。 不如布榖子,劝我勤耘耔。 我少贫且贱,不但无置锥。 笔耒垦纸田,黑水导墨池。 借令字堪煮,识字亦几希。 啼饥如不闻,饥惯自不啼。 骏奔三十年,辛勤竟何为。 发从道涂白,面为风雪黧。 夜来白沙滩,老命轻如丝。 洪涛舞一叶,呼天叫神只。 生全乃偶然,人力初何施。晓闻布榖声,如在故山时。 坐令万感集,初悟半世非。 一险靡不悔,数悔庸何追。 有田不归耕,布榖真吾师。
quàn yǐn   juān quàn guī  
zi   quàn qín yún  
shǎo pín qiě jiàn   dàn zhì zhuī  
lěi kěn zhǐ tián   hēi shuǐ dǎo chí  
jiè lìng kān zhǔ   shí  
wén   guàn  
jùn bēn sān shí nián   xīn qín jìng wéi  
cóng dào bái   miàn wèi fēng xuě  
lái bái shā tān   lǎo mìng qīng  
hóng tāo   tiān jiào shén zhǐ  
shēng quán nǎi ǒu rán   rén chū shī xiǎo wén shēng   zài shān shí    
zuò lìng wàn gǎn   chū bàn shì fēi  
xiǎn huǐ   shù huǐ yōng zhuī  
yǒu tián guī gēng   zhēn shī