勉子瞻失干子二首

宋代 苏辙
人生本无有,众幻妄聚耳。 手足非吾亲,何况妻与子。 偶来似可乐,强作室家喜。 忽去未免悲,欣成要矜毁。 君家两岁儿,毕竟何自始。 变化违初心,涕泗剧翻水。 吾侪近始悟,造物聊复试。 道力竟未完,聪明信难恃。 破甑不复顾,彼无爱甑心。 弃璧负赤子,始验爱子深。 诚知均非我,胡为有不能。 一従三界游,久被百物侵。 朝与喜怒交,莫与宠辱临。 四物皆不胜,生死独未曾。 不经大火烧,孰为真黄金。 弃置父子恩,长住旃檀林。
rén shēng běn yǒu   zhòng huàn wàng ěr  
shǒu fēi qīn   kuàng zi  
ǒu lái shì   qiáng zuò shì jiā  
wèi miǎn bēi   xīn chéng yào jīn huǐ  
jūn jiā liǎng suì ér   jìng shǐ  
biàn huà wéi chū xīn   fān shuǐ  
chái jìn shǐ   zào liáo shì  
dào jìng wèi wán   cōng ming xìn nán shì  
zèng   ài zèng xīn  
chì   shǐ yàn ài shēn  
chéng zhī jūn fēi   wéi yǒu néng  
cóng sān jiè yóu   jiǔ bèi bǎi qīn  
cháo jiāo   chǒng lín  
jiē shèng   shēng wèi céng  
jīng huǒ shāo   shú wéi zhēn huáng jīn  
zhì ēn   zhǎng zhù zhān tán lín