勉学诗 其一

明代 方孝孺
残灯结成花,枯木化为菌。凋零如此物,秀气终未尽。 人心最灵智,自弃独何忍。圣门本弘大,梯磴多接引。 曾高愚鲁资,直解配颜闵。流年急如箭,发白难再鬒。 及时不努力,老大成蠢蠢。
cán dēng jié chéng huā   huà wèi jūn diāo líng xiù   qi zhōng wèi jǐn    
rén xīn zuì líng zhì   rěn shèng mén běn hóng   dèng duō jiē yǐn    
céng gāo   zhí jiě pèi yán mǐn liú nián jiàn   bái nán zài zhěn    
shí   lǎo chéng chǔn chǔn