绵蛮

先秦 诗经
绵蛮黄鸟,止于丘阿,道之去远,我劳如何。 饮之食之,教之诲之,命彼后车,谓之载之。 绵蛮黄鸟,止于丘隅,岂敢惮行,畏不能趋。 绵蛮黄鸟,止于丘侧,岂敢惮行,畏不能极。 饮之食之,教之诲之,命彼后车,谓之载之。
mián mán huáng niǎo   zhǐ qiū ā   dào zhī yuǎn   láo
yǐn zhī shí zhī   jiào zhī huì zhī   mìng hòu chē   wèi zhī zài zhī
mián mán huáng niǎo   zhǐ qiū   gǎn dàn xíng   wèi néng
mián mán huáng niǎo   zhǐ qiū   gǎn dàn xíng   wèi néng
yǐn zhī shí zhī   jiào zhī huì zhī   mìng hòu chē   wèi zhī zài zhī