梦游山寺焚香煮茗甚适既觉怅然以诗记之

宋代 陆游
平日居山恨不深,蹔来差足慰幽寻。 僧归共说道逢虎,院静惟闻风满林。 毫盏雪涛驱滞思,篆盘云缕洗尘襟。 此行殊胜邯郸客,数刻清闲直万金。
píng shān hèn shēn   zàn lái chà wèi yōu xún  
sēng guī gòng shuō dào féng   yuàn jìng wéi wén fēng mǎn lín  
háo zhǎn xuě tāo zhì   zhuàn pán yún chén jīn  
xíng shū shèng hán dān   shù qīng xián zhí wàn jīn