梦锡杨节之孙昌龄见过小饮

宋代 孔平仲
梦锡更时事,恢然君子儒。节之琼树枝,秀气发扶疏。 昌龄出相家,谦谨乃绳枢。三人于交游,得一固有馀。 日暮俱访我,止驾共踌躇。四天忽阴沉,风声若江湖。 寒色尚可畏,促膝同附炉。高密酒虽贵,为君开一壶。 拳栗自东越,殷榴从上都。羹烹历山蕈,脍斫注沟鱼。 鲜蛤寔海错,肥羊非市屠。后食淮南莼,此皆北所无。 主人不敢爱,且以为宾娱。梦锡饮中豪,节之亦其徒。 昌龄稍奸黠,我劝势颇粗。左手扼其肩,右手进觥盂。 勉强为我尽,淋漓满衣裾。醉坐各忘去,蓬烛已见跗。 幽谈入鬼怪,巧谑相揶揄。勿言轻此乐,此乐胜笙竽。 明朝酒醒后,相对礼如初。
mèng gèng shí shì   huī rán jūn jié zhī qióng shù zhī xiù   qi shū    
chāng líng chū xiāng jiā   qiān jǐn nǎi shéng shū sān rén jiāo yóu   yǒu    
fǎng 访   zhǐ jià gòng chóu chú tiān yīn chén fēng   shēng ruò jiāng    
hán shàng wèi   tóng gāo jiǔ suī guì wèi   jūn kāi    
quán dōng yuè   yīn liú cóng shàng gēng pēng shān xùn kuài   zhuó zhù gōu    
xiān shí hǎi cuò   féi yáng fēi shì hòu shí huái nán chún   jiē běi suǒ    
zhǔ rén gǎn ài   qiě wéi bīn mèng yǐn zhōng háo jié   zhī    
chāng líng shāo jiān xiá   quàn shì zuǒ shǒu è jiān yòu   shǒu jìn gōng    
miǎn qiǎng wèi jǐn   lín mǎn zuì zuò wàng péng   zhú jiàn    
yōu tán guǐ guài   qiǎo xuè xiāng yán qīng   shèng shēng    
míng cháo jiǔ xǐng hòu   xiāng duì chū