梦明卿弃官归醒而有寄

明代 王世贞
梦尔秋风出豫章,还如陶令赴柴桑。折腰手板青云外,回首巾车大道傍。 自是江湖新气象,岂令辞赋独辉光。觉来孤枕山城里,愁望吴云万里翔。
mèng ěr qiū fēng chū zhāng   hái táo lìng chái sāng zhé yāo shǒu bǎn qīng yún wài huí   shǒu jīn chē dào bàng    
shì jiāng xīn xiàng   lìng huī guāng jué lái zhěn shān chéng chóu   wàng yún wàn xiáng