孟家蝉

宋代 潘汾
向卖花担上,落絮桥边,春思难禁。正暖日温风里,门采遍香心。夜夜稳栖芳草,还处处、先亸春禽。满园林。梦觉南华,直到如今。 情深。记那人小扇、扑得归来,绣在罗襟。芳意赠谁,应费万线千针。谩道滕王画得,枉谢客、多少清吟。影沉沉。舞入梨花,何处相寻。
xiàng mài huā dān shàng   luò qiáo biān   chūn nán jìn zhèng nuǎn wēn fēng   mén cǎi biàn xiāng xīn wěn fāng cǎo   hái chù chù xiān duǒ chūn qín mǎn yuán lín mèng jué nán huá   zhí dào jīn
qíng shēn rén xiǎo shàn guī lái   xiù zài luó jīn fāng zèng shuí   yīng fèi wàn xiàn 线 qiān zhēn màn dào téng wáng huà   wǎng xiè duō shǎo qīng yín yǐng chén chén huā   chǔ xiāng xún