孟家蟬

宋代 潘汾
向賣花擔上,落絮橋邊,春思難禁。正暖日溫風裡,門采遍香心。夜夜穩棲芳草,還處處、先嚲春禽。滿園林。夢覺南華,直到如今。 情深。記那人小扇、撲得歸來,繡在羅襟。芳意贈誰,應費萬線千針。謾道滕王畫得,枉謝客、多少清吟。影沉沉。舞入梨花,何處相尋。
xiàng mài huā dān shàng   luò qiáo biān   chūn nán jìn zhèng nuǎn wēn fēng   mén cǎi biàn xiāng xīn wěn fāng cǎo   hái chù chù xiān duǒ chūn qín mǎn 滿 yuán lín mèng jué nán huá   zhí dào jīn
qíng shēn rén xiǎo shàn guī lái   xiù zài luó jīn fāng zèng shuí   yīng fèi wàn xiàn qiān zhēn màn dào téng wáng huà   wǎng xiè duō shǎo qīng yín yǐng chén chén huā   chǔ xiāng xún