蒙华林园戒诗

南北朝 萧纲
庸夫耽世光,俗士重虚名。三空既难了,八风恒易倾。 伊余久齐物,本自一枯荣。弱龄爱箕颍,由来重伯成。 非为乐肥遁,特是厌逢迎。执圭守藩国,主器作元贞。 昔日书银字,久自恧宗英。斯焉佩金玺,何由广德声。 居高常虑缺,持满每忧盈。兹言信非矫,丹心良可明。 舟航奉睿训,接引降皇情。心灯朗暗室,牢舟出爱瀛。 是节高秋晚,泬寥天气清。郊门光景丽,祈年云雾生。 红蕖间青琐,紫露湿丹楹。叶疏行径出,泉溜远山鸣。 绿衿依浦戍,绛颡拂林征。庶蒙八解益,方使六尘轻。 脱闻时可去,非吝舍重城。
yōng dān shì guāng   shì zhòng míng sān kōng nán le   fēng héng qīng    
jiǔ   běn róng ruò líng ài yǐng yóu   lái zhòng chéng    
fēi wéi féi dùn   shì yàn féng yíng zhí guī shǒu fān guó zhǔ   zuò yuán zhēn    
shū yín   jiǔ zōng yīng yān pèi jīn   yóu guǎng 广 shēng    
gāo cháng quē   chí mǎn měi yōu yíng yán xìn fēi jiǎo dān   xīn liáng míng    
zhōu háng fèng ruì xùn   jiē yǐn jiàng huáng qíng xīn dēng lǎng àn shì láo   zhōu chū ài yíng    
shì jié gāo qiū wǎn   jué liáo tiān qīng jiāo mén guāng jǐng   nián yún shēng    
hóng jiān qīng suǒ   shī 湿 dān yíng shū xíng jìng chū quán   liū yuǎn shān míng    
绿 jīn shù   jiàng sǎng lín zhēng shù méng jiě fāng   shǐ liù 使 chén qīng    
tuō wén shí   fēi lìn shě zhòng chéng