梦韩无咎如在京口时既觉枕上作短歌

宋代 陆游
隆兴之初客江皁,连榱结驷皆贤豪。 坐中吴咎我所畏,日夜酬倡兼诗骚。 有时赠我玉具剑,间亦报之金错刀。 旧游忽堕五更梦,举首但觉铁瓮高。 樽前美人亦黄土,吾辈鬼录将安逃? 死生一诀信已矣,所恨膏火常煎熬。 平生不爱葱岭话,方术亦陋葛与陶; 但当东归弃百事,烂醉海上观云涛。
lóng xīng zhī chū jiāng zào   lián cuī jié jiē xián háo
zuò zhōng jiù suǒ wèi   chóu chàng jiān shī sāo
yǒu shí zèng jiàn   jiān bào zhī jīn cuò dāo
jiù yóu duò gēng mèng   shǒu dàn jué tiě wèng gāo
zūn qián měi rén huáng   bèi guǐ jiāng ān táo  
shēng jué xìn   suǒ hèn gāo huǒ cháng jiān áo
píng shēng ài cōng lǐng huà   fāng shù lòu táo  
dàn dāng dōng guī bǎi shì   làn zuì hǎi shàng guān yún tāo