梦归故园

唐代 刘兼
桐叶飞霜落井栏,菱花藏雪助衰颜。夜窗飒飒摇寒竹, 秋枕迢迢梦故山。临水钓舟横荻岸,隔溪禅侣启柴关。 觉来依旧三更月,离绪乡心起万端。 旧馆秋寒夜梦长,水帘疏影入回塘。宦情率尔拖鱼艇, 客恨依然在燕梁。白鹭独飘山面雪,红蕖全谢镜心香。 起来不语无人会,醉倚东轩半夕阳。
tóng fēi shuāng luò jǐng lán   líng huā cáng xuě zhù shuāi yán chuāng yáo hán zhú  
qiū zhěn tiáo tiáo mèng shān lín shuǐ diào zhōu héng àn   chán chái guān
jué lái jiù sān gēng yuè   xiāng xīn wàn duān
jiù guǎn qiū hán mèng zhǎng   shuǐ lián shū yǐng huí táng huàn qíng shuài ěr tuō tǐng  
hèn rán zài yàn liáng bái piāo shān miàn xuě   hóng quán xiè jìng xīn xiāng
lai rén huì   zuì dōng xuān bàn yáng