梅雨

宋代 李纲
小麦青青梅正黄,连山雾雨湿溪乡。轻丝袅袅摇空界,重滴涓涓响暮廊。 结集郁蒸来海峤,驱排愁恨到禅房。寓轩居士心如铁,默坐惟闻茉莉香。
xiǎo mài qīng qīng méi zhèng huáng   lián shān shī 湿 xiāng qīng niǎo niǎo yáo kōng jiè zhòng   juān juān xiǎng láng    
jié zhēng lái hǎi qiáo   pái chóu hèn dào chán fáng xuān shì xīn tiě   zuò wéi wén xiāng