梅雨

宋代 陆游
沐罢斜簪二寸冠,断云残霭暗江干。 丝丝梅子熟时雨,漠漠楝花开後寒。 剩采芸香辟书蠹,旋舂麦*续家餐。 日长倦睫惟思闭,茗碗真须抵死宽。
xié zān èr cùn guān   duàn yún cán ǎi àn jiāng gān  
méi zi shú shí   liàn huā kāi hòu hán  
shèng cǎi yún xiāng shū   xuán chōng mài   jiā cān  
zhǎng juàn jié wéi   míng wǎn zhēn kuān