梅影

宋代 王柏
梅花已清绝,明月忽横窗。 孤影知难并,群花已竖降。 淡痕开画帐,皓色掩书缸。 寂寞素娥冷,须臾拥去幢。
méi huā qīng jué   míng yuè héng chuāng  
yǐng zhī nán bìng   qún huā shù jiàng  
dàn hén kāi huà zhàng   hào yǎn shū gāng  
é lěng   yōng chuáng