美人在空谷

宋代 杨冠卿
有美人兮在空谷,肌肤冰雪颜如玉。 珠袖轻绡卷翠云,日暮天寒倚修竹。 自言久住黄金屋,舞遍霓裳羽衣曲。 昭阳春尽音信稀,伤心暗蹙眉峰绿。 百年日月双车毂,富贵荣华如转烛。 蓬海迢迢天六六,驭风归去骑黄鹄。
yǒu měi rén zài kōng   bīng xuě yán  
zhū xiù qīng xiāo juǎn cuì yún   tiān hán xiū zhú  
yán jiǔ zhù huáng jīn   biàn cháng  
zhāo yáng chūn jìn yīn xìn   shāng xīn àn méi fēng 绿  
bǎi nián yuè shuāng chē   guì róng huá zhuǎn zhú  
péng hǎi tiáo tiáo tiān liù liù   fēng guī huáng