美人隔秋水
美人隔秋水,只尺若千里。可望不可言,相思何时巳。
庭树多落叶,日夕秋风起。我今年已衰,素发拥两耳。
回思少年时,容颜若桃李。美人何当来,一笑怀抱洗。
未见令我思,既见胡不喜。
měi
美
rén
人
gé
隔
qiū
秋
shuǐ
水
,
zhī
只
chǐ
尺
ruò
若
qiān
千
lǐ
里
。
。
kě
可
wàng
望
bù
不
kě
可
yán
言
,
xiāng
相
sī
思
hé
何
shí
时
sì
巳
。
。
tíng
庭
shù
树
duō
多
luò
落
yè
叶
,
rì
日
xī
夕
qiū
秋
fēng
风
qǐ
起
。
。
wǒ
我
jīn
今
nián
年
yǐ
已
shuāi
衰
,
sù
素
fā
发
yōng
拥
liǎng
两
ěr
耳
。
。
huí
回
sī
思
shào
少
nián
年
shí
时
,
róng
容
yán
颜
ruò
若
táo
桃
lǐ
李
。
。
měi
美
rén
人
hé
何
dāng
当
lái
来
,
yī
一
xiào
笑
huái
怀
bào
抱
xǐ
洗
。
。
wèi
未
jiàn
见
lìng
令
wǒ
我
sī
思
,
jì
既
jiàn
见
hú
胡
bù
不
xǐ
喜
。
。