梅 其一

宋代 韩淲
雨边烟际总凄凄,已对灵山更玉溪。尽日凝情临野渡,几回乘兴步荒蹊。 点红嫩蕊休攀折,带白新花费品题。多少岁寒孤绝处,空斋终夜听猿啼。
biān yān zǒng   duì líng shān gèng jìn níng qíng lín   huí chéng xìng huāng    
diǎn hóng nèn ruǐ xiū pān zhé   dài bái xīn huā fèi pǐn duō shǎo suì hán jué chù kōng   zhāi zhōng tīng yuán