梅 其一

宋代 韓淲
雨邊煙際總淒淒,已對靈山更玉溪。盡日凝情臨野渡,幾回乘興步荒蹊。 點紅嫩蕊休攀折,帶白新花費品題。多少歲寒孤絕處,空齋終夜聽猿啼。
biān yān zǒng   duì líng shān gèng jìn níng qíng lín   huí chéng xìng huāng    
diǎn hóng nèn ruǐ xiū pān zhé   dài bái xīn huā fèi pǐn duō shǎo suì hán jué chù kōng   zhāi zhōng tīng yuán