梅 其三

宋代 韩淲
肯同桃李强搀春,自占空山野水滨。老气却因高树得,清姿不待数花新。 本来澹泊难从俗,纵入纷华亦绝尘。最爱夜深霜重处,冷风吹起月精神。
kěn tóng táo qiáng chān chūn   zhàn kōng shān shuǐ bīn lǎo què yīn gāo shù qīng   姿 dài shù huā xīn    
běn lái dàn nán cóng   zòng fēn huá jué chén zuì ài shēn shuāng zhòng chǔ lěng   fēng chuī yuè jīng shén