梅花已过闻东村一树盛开特往寻之慨然有感

宋代 陆游
春晚城南十里陂,亭亭独立见奇姿。 品流不落松竹後,怀抱惟应风月知。 旋拂乱云成小伫,重携芳榼卜幽期。 佳人空谷从来事,莫恨桃花笑背时。
chūn wǎn chéng nán shí bēi   tíng tíng jiàn 姿
pǐn liú sōng zhú hòu   huái 怀 bào wéi yīng fēng yuè zhī
xuán luàn yún chéng xiǎo zhù   zhòng xié fāng bo yōu
jiā rén kōng cóng lái shì   hèn táo huā xiào bèi shí