梅花下遇小雨

宋代 杨万里
偶来花下聊散策,落英满地珠为席。 绕花百匝不忍归,生怕幽芳怨孤寂。 仰头欲折一枝斜,自插白鬓明乌纱。 傍人劝我不用许,道我满头都是花。 初来也觉香破鼻,顷之无香亦无味。 虚疑黄昏花欲睡,不知被花董得醉。 忽然细雨湿我头,雨落未落花先愁。 三点两点也不恶,未要打空花片休。
ǒu lái huā xià liáo sàn   luò yīng mǎn zhū wèi  
rào huā bǎi rěn guī   shēng yōu fāng yuàn  
yǎng tóu zhé zhī xié   chā bái bìn míng shā  
bàng rén quàn yòng   dào mǎn tóu dōu shì huā  
chū lái jué xiāng   qǐng zhī xiāng wèi  
huáng hūn huā shuì   zhī bèi huā dǒng zuì  
rán shī 湿 tóu   luò wèi luò huā xiān chóu  
sān diǎn liǎng diǎn è   wèi yào kōng huā piàn xiū