梅花 其一

明代 袁宏道
空阶绿净影疏斜,戏把清枝压鬓华。老去已无儿女态,春来犹爱典刑花。 苍云白石长相对,明月寒塘自作家。槟却垆香与尊酒,幅巾聊试武夷茶。
kōng jiē 绿 jìng yǐng shū xié   qīng zhī bìn huá lǎo ér tài chūn   lái yóu ài diǎn xíng huā    
cāng yún bái shí zhǎng xiàng duì   míng yuè hán táng zuò jiā bīn què xiāng zūn jiǔ   jīn liáo shì chá