梅花七律 其二十四

宋代 张道洽
百馀年树半苍苔,才有一枝花便佳。腊近已含春意思,香寒足慰晚情怀。 澹烟孤寺藏山崦,残雪疏篱傍水涯。刚被幽香相触拨,消磨石路几青鞋。
bǎi nián shù bàn cāng tái   cái yǒu zhī huā biàn 便 jiā jìn hán chūn xiāng   hán wèi wǎn qíng huái   怀  
dàn yān cáng shān yān   cán xuě shū bàng shuǐ gāng bèi yōu xiāng xiāng chù xiāo   shí qīng xié