梅花七律

宋代 张道洽
越疎越澹越幽奇,最是精神与月宜。 残雪轩窗看到晓,冷烟篱落立移时。 寄将不驿传千里,折得寒檐第几枝。 只为花清诗自别,此花之外更无诗。
yuè shū yuè dàn yuè yōu   zuì shì jīng shén yuè  
cán xuě xuān chuāng kàn dào xiǎo   lěng yān luò shí  
jiāng 驿 chuán qiān   zhé hán yán zhī  
zhǐ wèi huā qīng shī bié   huā zhī wài gèng shī