梅花落

宋代 王称
青楼叹落梅,独起自徘徊。带雪粘歌扇,因风上镜台。 晚妆谁更点,边角正堪哀。望断寻香径,依依满绿苔。
qīng lóu tàn luò méi   pái huái dài xuě zhān shàn   yīn fēng shàng jìng tái
wǎn zhuāng shuí gēng diǎn   biān jiǎo zhèng kān āi wàng duàn xún xiāng jìng   mǎn 绿 tái