梅花和韵

清代 顾彬
孤山深处可忘情,羌笛何须怨未平。天下必肥应独瘦,世人皆浊忍为清。 色因淡极翻多艳,香到幽时不可名。我亦无聊思远俗,可容篱畔结深盟。
shān shēn chù wàng qíng   qiāng yuàn wèi píng tiān xià féi yīng shòu   shì rén jiē zhuó rěn wèi qīng
yīn dàn fān duō yàn   xiāng dào yōu shí míng liáo yuǎn   róng pàn jié shēn méng