梅花二首 其二

清代 胤禛
开迟宁逐雪消残,岁底曾经彻骨寒。未识芳心何处托,欲将冷眼向谁看? 饮余含笑香微吐,暖入凝酥晕不干。一种天然清意味,每牵幽赏到更阑。
kāi chí níng zhú xuě xiāo cán   suì céng jīng chè hán wèi shí fāng xīn chǔ tuō   jiāng lěng yǎn xiàng shuí kàn  
yǐn hán xiào xiāng wēi   nuǎn níng yūn gàn zhǒng tiān rán qīng wèi   měi qiān yōu shǎng dào gēng lán