梅花二首

宋代 林逋
孤根何事在柴荆,村色仍将腊候并。 横隔片烟争向静,半粘残雪不胜清。 等闲题咏谁为愧,子细相看似有情。 搔着寿阳千载后,可堪青草杂芳英。
gēn shì zài chái jīng   cūn réng jiāng hòu bìng  
héng piàn yān zhēng xiàng jìng   bàn zhān cán xuě shèng qīng  
děng xián yǒng shuí wèi kuì   xiāng kàn yǒu qíng  
sāo zhe shòu 寿 yáng qiān zǎi hòu   kān qīng cǎo fāng yīng