梅花百咏 其二十八 动直

明代 李江
谁把冰壶挂玉枝,倚天吹笛夜云时。看来有景堪同赏,听到无声只自知。 万物两间皆定体,三阳一气本无私。主人长挹春风坐,谁肯令人问是谁。
shuí bīng guà zhī   tiān chuī yún shí kàn lái yǒu jǐng kān tóng shǎng tīng   dào shēng zhī zhī    
wàn liǎng jiān jiē dìng   sān yáng běn zhǔ rén zhǎng chūn fēng zuò shuí   kěn lìng rén wèn shì shuí