梅花百咏和冯学士海粟作 其八

元代 明本
横影伶仃似有神,半清浅处独呈真。数枝冲澹晚唐句,一种孤高东晋人。 上苑清房谁耐雪,庐山玉峡肯蒙尘。是中天趣那能识,惜被东风漏泄春。
héng yǐng líng dīng shì yǒu shén   bàn qīng qiǎn chù chéng zhēn shù zhī chōng dàn wǎn táng   zhǒng gāo dōng jìn rén    
shàng yuàn qīng fáng shuí nài xuě   shān xiá kěn méng chén shì zhōng tiān néng shí   bèi dōng fēng lòu xiè chūn