梅花

宋代 王铚
孤高来处自天人,末上常先万物新。 不有大寒风气势,难开小朵玉精神。 冰溪影斗斜斜月,粉镜妆成澹澹春。 直伴东风到青子,多情不逐雪成尘。
gāo lái chù tiān rén   shàng cháng xiān wàn xīn  
yǒu hán fēng shì   nán kāi xiǎo duǒ jīng shén  
bīng yǐng dòu xié xié yuè   fěn jìng zhuāng chéng dàn dàn chūn  
zhí bàn dōng fēng dào qīng   duō qíng zhú xuě chéng chén