梅花

宋代 张道洽
天然标格阆风乡,薄薄铅华淡淡妆。 月地向谁孤弄影,雪天蓦地忽闻香。 征鞍处处频回首,羌管声声欲断肠。 天上玉妃新谪堕,游蜂不敢近花傍。
tiān rán biāo láng fēng xiāng   báo báo qiān huá dàn dàn zhuāng  
yuè xiàng shuí nòng yǐng   xuě tiān wén xiāng  
zhēng ān chù chù pín huí shǒu   qiāng guǎn shēng shēng duàn cháng  
tiān shàng fēi xīn zhé duò   yóu fēng gǎn jìn huā bàng