梅花

宋代 张道洽
政尔寒阴惨淡时,忽逢孤艳映疏篱。 金紫气味无人识,玉雪襟怀只自知。 竹屋纸窗清不俗,茶瓯禅榻两相宜。 花边不敢高声语,羌管凄凉更忍吹。
zhèng ěr hán yīn cǎn dàn shí   féng yàn yìng shū  
jīn wèi rén shí   xuě jīn huái 怀 zhī zhī  
zhú zhǐ chuāng qīng   chá ōu chán liǎng xiāng  
huā biān gǎn gāo shēng   qiāng guǎn liáng gèng rěn chuī