梅花

宋代 张道洽
和靖风流百世长,吟魂依旧化幽芳。 已枯半树风烟古,才放一花天地香。 不肯面随春冷暖,只将影共月行藏。 悬知骨法清如计,传得仙人服玉方。
jìng fēng liú bǎi shì zhǎng   yín hún jiù huà yōu fāng  
bàn shù fēng yān   cái fàng huā tiān xiāng  
kěn miàn suí chūn lěng nuǎn   zhǐ jiāng yǐng gòng yuè xíng cáng  
xuán zhī qīng   chuán de xiān rén fāng