梅村歌为金溪王用霖赋

元代 刘跃
王先生,有高趣,家在梅村最深处。清溪一派绕孤村,种得寒梅千万树。 年年冻雪封林园,群木生意俱斩然。忽惊一蕊破香玉,直与天下春争先。 繁花烂熳相高下,彷佛枯梢晴雪亚。光涵冰树不胜秋,影入琼林欲无夜。 先生巾屦独行吟,看花绕树穷幽深。奚奴不觉锦囊重,发兴兼有龙蜃吟。 笑杀西风明月冷,负却暗香与疏影。绝似罗浮仙者流,妙处无言心自领。 伊谁醉墨图银笺,一段风流千载传。摩挲老干如何掇,竹篱茅舍穷清妍。 只愧平生困尘俗,胜赏何由寄遐躅。援笔往来赋广平,分我花阴半间屋。
wáng xiān sheng   yǒu gāo   jiā zài méi cūn zuì shēn chù qīng pài rào cūn   zhǒng hán méi qiān wàn shù
nián nián dòng xuě fēng lín yuán   qún shēng zhǎn rán jīng ruǐ xiāng   zhí tiān xià chūn zhēng xiān
fán huā làn màn xiāng gāo xià   páng shāo qíng xuě guāng hán bīng shù shèng qiū   yǐng qióng lín
xiān sheng jīn xíng yín   kàn huā rào shù qióng yōu shēn jué jǐn náng zhòng   xīng jiān yǒu lóng shèn yín
xiào shā 西 fēng míng yuè lěng   què àn xiāng shū yǐng jué shì luó xiān zhě liú   miào chù yán xīn lǐng
shuí zuì yín jiān   duàn fēng liú qiān zǎi chuán lǎo gàn duō   zhú máo shè qióng qīng yán
zhǐ kuì píng shēng kùn chén   shèng shǎng yóu xiá zhú yuán wǎng lái guǎng 广 píng   fēn huā yīn bàn jiān