枚伯以长句题罗浮游草,次韵答之

清代 丘逢甲
我有故人子王子,其居乃在天台山。天台四万八千丈,石梁横空不可攀。 桃花流水空人间,仙山缥渺吾情牵,惜未来赋赤城篇。 故人出山到南海,一官绛帐兼高悬。相逢但说道可道,坐令仙山冷落天池莲。 神州尚未陆沉尽,山仍吾山川吾川。我生不辰处东海,中有玉山高拂天。 几年坐啸玉山下,长蛇荐食来蜿蜒。斩之不得避而去,恨满东海何能填? 人生万事一梦耳,当时枉作如雷颠。四海无家一身客,十年潦倒秋风前。 罗浮之山镇南海,一筇径往开秋烟。海上蓬莱此左股,五色雀蝶何翩翩! 神仙白日来云軿,云中鸾鹤同蹁跹。长爪麻姑定识我,共话沧海成桑田。 人间尚有未了事,仙丹虽熟无能仙。沉沉天风引回船,满山灵草何芊芊! 朱明洞天迟吾主,空看日出娱云泉。天下大洞天者十,金银宫阙名山巅。 天台第六罗浮七,洞中阁道原交连。君虽未到罗浮去,天台饱享云霞妍。 丈夫不作神仙亦当作豪杰,莫但留名万古将诗传。
yǒu rén wáng   nǎi zài tiān tāi shān tiān tāi wàn qiān zhàng   shí liáng héng kōng pān
táo huā liú shuǐ kōng rén jiān   xiān shān piǎo miǎo qíng qiān   wèi lái chì chéng piān
rén chū shān dào nán hǎi   guān jiàng zhàng jiān gāo xuán xiāng féng dàn shuō dào dào   zuò lìng xiān shān lěng luò tiān chí lián
shén zhōu shàng wèi chén jǐn   shān réng shān chuān chuān shēng chén chù dōng hǎi   zhōng yǒu shān gāo tiān
nián zuò xiào shān xià   cháng shé jiàn shí lái wān yán zhǎn zhī ér   hèn mǎn dōng hǎi néng tián  
rén shēng wàn shì mèng ěr   dāng shí wǎng zuò léi diān hǎi jiā shēn   shí nián liáo dǎo qiū fēng qián
luó zhī shān zhèn nán hǎi   qióng jìng wǎng kāi qiū yān hǎi shàng péng lái zuǒ   què dié piān piān  
shén xiān bái lái yún pēng 軿   yún zhōng luán tóng pián xiān zhǎng zhǎo dìng shí   gòng huà cāng hǎi chéng sāng tián
rén jiān shàng yǒu wèi liǎo shì   xiān dān suī shú néng xiān chén chén tiān fēng yǐn huí chuán   mǎn shān líng cǎo qiān qiān  
zhū míng dòng tiān chí zhǔ   kōng kàn chū yún quán tiān xià dòng tiān zhě shí   jīn yín gōng què míng shān diān
tiān tāi liù luó   dòng zhōng dào yuán jiāo lián jūn suī wèi dào luó   tiān tāi bǎo xiǎng yún xiá yán
zhàng zuò shén xiān dàng zuò háo jié   dàn liú míng wàn jiāng shī chuán