宋代 华岳
衰兰枯荷了秋色,几向寒梢问消息。 溪桥交马断肠时,翠袖佳人日暮归。 玉面亭亭汉宫样,一见风流慰心赏。 寒标孤绝太无情,谁为移春上玉京。 月华凄切霜华白,夜半飘香度帘额。 寄声横笛且休吹,愁杀江南未归客。
shuāi lán le qiū   xiàng hán shāo wèn xiāo xi  
qiáo jiāo duàn cháng shí   cuì xiù jiā rén guī  
miàn tíng tíng hàn gōng yàng   jiàn fēng liú wèi xīn shǎng  
hán biāo jué tài qíng   shuí wèi chūn shàng jīng  
yuè huá qiè shuāng huá bái   bàn piāo xiāng lián é  
shēng héng qiě xiū chuī   chóu shā jiāng nán wèi guī