宋代 華岳
衰蘭枯荷了秋色,幾向寒梢問消息。 溪橋交馬斷腸時,翠袖佳人日暮歸。 玉面亭亭漢宮樣,一見風流慰心賞。 寒標孤絕太無情,誰為移春上玉京。 月華淒切霜華白,夜半飄香度簾額。 寄聲橫笛且休吹,愁殺江南未歸客。
shuāi lán le qiū   xiàng hán shāo wèn xiāo xi  
qiáo jiāo duàn cháng shí   cuì xiù jiā rén guī  
miàn tíng tíng hàn gōng yàng   jiàn fēng liú wèi xīn shǎng  
hán biāo jué tài qíng   shuí wèi chūn shàng jīng  
yuè huá qiè shuāng huá bái   bàn piāo xiāng lián é  
shēng héng qiě xiū chuī   chóu shā jiāng nán wèi guī