马孝子诗

明代 杨士奇
孤坟四尺荒郊里,野草苍烟带寒水。子孙有在在他州,生者无知知者死。 昔时未死语丁宁,定将还葬附先茔。来寻墓隧失南北,梦见言之真有灵。 上冢无人将百岁,启圹犹存旧题记。出离客土返乡山,父已申情子终事。 由来至孝动皇天,解发系鞍皆昔传。文章辉煌久不灭,知尔垂名俱万年。
fén chǐ huāng jiāo   cǎo cāng yān dài hán shuǐ sūn yǒu zài zài zhōu   shēng zhě zhī zhī zhě
shí wèi dīng níng   dìng jiāng hái zàng xiān yíng lái xún suì shī nán běi   mèng jiàn yán zhī zhēn yǒu líng
shàng zhǒng rén jiāng bǎi suì   kuàng yóu cún jiù chū fǎn xiāng shān   shēn qíng zi zhōng shì
yóu lái zhì xiào dòng huáng tiān   jiě ān jiē chuán wén zhāng huī huáng jiǔ miè   zhī ěr chuí míng wàn nián