马上

宋代 孔平仲
秋山剥枣熟,野水沤麻香。鸟倦投空木,蝉悲送夕阳。 去程犹未几,归兴一何长。应为西斋睡,疏慵意不忘。
qiū shān zǎo shú   shuǐ òu xiāng niǎo juàn tóu kōng chán   bēi sòng yáng    
chéng yóu wèi   guī xīng zhǎng yīng wèi zhāi 西 shuì shū   yōng wàng