马上

宋代 陆游
客游多感慨,老病少叹欣。 去年穿村市,翻翻吹帽裙。 天低落平野,雁远入寒云。 渐觉江城近,秋笳马上闻。
yóu duō gǎn kǎi   lǎo bìng shǎo tàn xīn
nián chuān 穿 cūn shì   fān fān chuī mào qún
tiān luò píng   yàn yuǎn hán yún
jiàn jué jiāng chéng jìn   qiū jiā shàng wén