漫兴

明代 顾璘
劳生浮世已苍颜,习静空门又出关。身被朱衣惭再命,手持黄纸历千山。 林庐乞火征徒饭,寺阁鸣钟宿鸟还。莫怕尘缨无处濯,半厓悬涧碧潺潺。
láo shēng shì cāng yán   jìng kōng mén yòu chū guān shēn bèi zhū cán zài mìng   shǒu chí huáng zhǐ qiān shān
lín huǒ zhēng fàn   míng zhōng 宿 niǎo hái chén yīng chǔ zhuó   bàn xuán jiàn chán chán