漫興

明代 顧璘
勞生浮世已蒼顏,習靜空門又出關。身被朱衣慚再命,手持黃紙歷千山。 林廬乞火征徒飯,寺閣鳴鐘宿鳥還。莫怕塵纓無處濯,半厓懸澗碧潺潺。
láo shēng shì cāng yán   jìng kōng mén yòu chū guān shēn bèi zhū cán zài mìng   shǒu chí huáng zhǐ qiān shān
lín huǒ zhēng fàn   míng zhōng 宿 niǎo hái chén yīng chǔ zhuó   bàn xuán jiàn chán chán