满庭芳(用洪景卢韵)

宋代 赵善括
蝶粉蜂黄,桃红李白,春风屡展愁眉。晓来雨过,应渐觉红稀。满径柔茵似染,新晴后、皱绿盈池。休孤负,幕天席地,逸饮酹金彝。 东君,真好事,绛唇歌雪,玉指鸣丝。念长卿多病,非药能治。试假瑶琴一弄,肖音转、便许心知。从今去,园林好在,休学岘山碑。
dié fěn fēng huáng   táo hóng bái   chūn fēng zhǎn chóu méi xiǎo lái guò   yīng jiàn jué hóng mǎn jìng róu yīn shì rǎn   xīn qíng hòu zhòu 绿 yíng chí xiū   tiān   yǐn lèi jīn
dōng jūn   zhēn hǎo shì   jiàng chún xuě   zhǐ míng niàn zhǎng qīng duō bìng   fēi yào néng zhì shì jiǎ yáo qín nòng   xiào yīn zhuǎn biàn 便 xīn zhī cóng jīn   yuán lín hǎo zài   xiū xué xiàn shān bēi